Lỗi Ước



Tím sân trường, gió biếng ghẹo cỏ cây

Em khô héo mong chờ trong khao khát

Cháy bỏng tình say, sao lệ lòng chua chát

Cắc cớ gì anh không đến chiều nay?


Có lẽ nào đang nắng bỗng mưa bay

Đang tin yêu bỗng anh đành lỗi ước

Bỏ lại tình em bơ vơ tình lỡ bước

Đơn côi về nghe tim vỡ theo tim.


Có lẽ nào anh vứt bỏ một niềm tin

Vứt bỏ cả tình em khao khát

Cuộc tình mình phải đâu không dào dạt

Em trở về những vô vọng thương đau.


Bảo yêu nhiều sao không nhớ đến nhau

Anh để nhuốm cả sân trường hôm trước

Em một mình lang thang trong ký ức

Cắc cớ gì anh lỗi ước cùng em?


Phạm Phương Lan

Có người nói, nhan sắc là một tài sản. Nhưng cũng có người ngại ngần “hồng nhan bạc phận” và “phụ nữ làm thơ thường đa đoan”.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn