Kẻ Tình Si Ngốc Nghếch



Bài thơ em chỉ gửi bâng quơ

Vào gió, vào mây, vào ngày xanh thẳm.

Anh theo gió đuổi mây trời đến cạnh

Lặng lẽ âm thầm mơn trớn tóc em.


Ngày qua ngày hơi thở nên quen

Vỗ về tim em những ngày lạnh giá.

Nụ hôn ấm bờ môi tha thiết quá.

Em vụng về yêu

...yêu đến đê mê.


Đâu biết một ngày anh theo gió thoảng bay đi

Để mặc em - kẻ tình si ngốc nghếch,

Tựa bóng chiều đợi tình yêu...

vụt tắt

Phía chân trời xa khuất còn đâu.


Kẻ tình si lòng thổn thức thương đau.

Hồn tái tê nhìn vì sao rơi tàn lụi

Tình yêu ơi, người về đâu nơi miền cát bụi 

Gió lặng lờ, mây cũng bỏ trôi đi

Chỉ còn em ngốc nghếch - kẻ tình si.



Phạm Phương Lan

Có người nói, nhan sắc là một tài sản. Nhưng cũng có người ngại ngần “hồng nhan bạc phận” và “phụ nữ làm thơ thường đa đoan”.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn