Ghen



Em không thèm yêu anh... thấy ghét!

Cần gì phải ghen, mặc kệ người ta

Mặc người ta săn đón gần xa

Mặc “người ta” lả lơi tình tứ

Mặc người ta...


Vẫn nở nụ cười xinh như hoa

Vẫn vui vầy khi anh về bên cạnh

Vẫn không hề hé lời xa xôi hờn bóng

Dẫu lòng tái tê, hiu quạnh khôn cùng.


Đêm lạnh một mình một bóng mông lung

Không biết giờ này anh có “cùng” người ấy?

Dạ sôi lửa, bỏng gan, nào ai thấy

Mắt quầng thâm mỗi sáng hôm sau.

Ai mà thèm yêu, thèm ghen anh đâu...


Phạm Phương Lan

Có người nói, nhan sắc là một tài sản. Nhưng cũng có người ngại ngần “hồng nhan bạc phận” và “phụ nữ làm thơ thường đa đoan”.

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn